Nhân dịp này, Báo và Phát thanh, truyền hình Nghệ An đã có cuộc trò chuyện với cô giáo Bảo Vy xung quanh dấu mốc đặc biệt này.

P.V: Chị vừa trở thành đại biểu Quốc hội trẻ nhất, lại là người dân tộc Ơ Đu đầu tiên trúng cử. Cảm xúc của chị khi đón nhận tin vui này và đâu là kỷ niệm khiến chị nhớ nhất trong hành trình đi đến ngày hôm nay?

Cô giáo Lo Thị Bảo Vy: Khi nghe tin mình trúng cử, tôi thực sự rất xúc động, thậm chí có phần bất ngờ. Cảm xúc lúc đó là sự đan xen giữa niềm vui, niềm tự hào và cả sự lo lắng. Nhưng trên hết, tôi cảm nhận rất rõ trách nhiệm lớn lao mà cử tri đã tin tưởng giao phó cho mình.

Là người dân tộc Ơ Đu - một dân tộc rất ít người - việc được đứng trong hàng ngũ đại biểu Quốc hội không chỉ là niềm vinh dự của riêng cá nhân tôi, mà còn là dấu mốc có ý nghĩa đối với cả cộng đồng của mình. Tôi hiểu rằng, phía sau mình không chỉ là gia đình, mà còn là niềm tin, kỳ vọng của rất nhiều người.

bna_gio-hoc-cua-co-giao-bao-vy-va-cac-em-hoc-sinh.jpg
Giờ học của cô giáo Bảo Vy và các em học sinh. Ảnh: PV

Trong hành trình vừa qua, có rất nhiều kỷ niệm đáng nhớ, nhưng điều khiến tôi xúc động nhất là những ngày về bản, đến các điểm tiếp xúc cử tri. Có những hôm trời mưa, đường trơn trượt, sương mù dày đặc bao phủ nơi địa đầu miền Tây xứ Nghệ, quãng đường di chuyển tưởng chừng dài hơn rất nhiều. Nhưng chính trong những hoàn cảnh ấy, tôi lại nhận được sự giúp đỡ rất chân thành từ bà con.

Khi đến nơi, tôi được đón tiếp bằng sự ấm áp, chân tình sự tiếp đón nồng nhiệt của mọi người đã làm tan đi những lo lắng trong tôi. Và điều khiến tôi nhớ nhất chính là những ánh mắt - ánh mắt đầy niềm tin, kỳ vọng. Chính những điều giản dị ấy đã tiếp thêm cho tôi rất nhiều động lực để bước tiếp.

P.V: Cách đây 5 năm, Báo và Phát thanh, truyền hình Nghệ An đã có một bài viết về chị, một học sinh của Trường PT DTNT tỉnh với nhiều cố gắng và đạt được kết quả cao tại kỳ thi tốt nghiệp THPT. Lớn lên trong hoàn cảnh “bố mẹ làm nông, quanh năm chân lấm, tay bùn” lại ở một nơi xa xôi, heo hút, khó khăn lớn nhất mà chị đã trải qua trong những năm còn đi học là gì. Động lực nào để chị vững vàng đi đến hôm nay?

Cô giáo Lo Thị Bảo Vy: Với những đứa trẻ lớn lên ở miền núi, khó khăn khi còn đi học không chỉ là điều kiện vật chất thiếu thốn, mà còn là khoảng cách về cơ hội. Ở vùng sâu, vùng xa, việc tiếp cận tài liệu học tập, các hoạt động ngoại khóa hay những cơ hội phát triển bản thân đều hạn chế hơn rất nhiều so với các bạn ở thành phố hay vùng thuận lợi. Có những thứ mà các bạn khác coi là bình thường, thì với chúng tôi lại là điều xa xỉ.

bna_lo-thi-bao-vy-la-dai-bieu-quoc-hoi-dau-tien-cua-nguoi-o-du-1ce184be8c1f86f7a31e394b1c392294.jpg
Lo Thị Bảo Vy là người dân tộc Ơ đu đầu tiên trở thành đại biểu Quốc hội. Ảnh: PV

Trong những năm tháng đó, động lực lớn nhất của tôi chính là gia đình. Bởi lẽ, bắt đầu từ khi có nhận thức, tôi đã thấy được sự khác biệt của gia đình tôi với các bác, anh trai của bố. Vì bố mẹ tôi chỉ làm nông lại sinh 4 người con nên cuộc sống luôn khó khăn, thiếu thốn. Ngược lại, hai bác cả được đi học, có công việc ở xã, ở trạm y tế thì các con có điều kiện được học tập.

Nhìn bố mẹ quanh năm vất vả, “chân lấm tay bùn”, tôi luôn tự nhắc mình phải cố gắng học thật tốt, để có thể thay đổi cuộc sống. Bố tôi cũng từng nói với chị em chúng tôi rằng, “dù phải rút xương sườn” cũng cho các con học hành đầy đủ. Vì lý do đó nên những năm qua, có những thời điểm bố mẹ tôi phải đi vay tiền cho các con đi học nhưng chưa bao giờ chị em tôi bỏ cuộc. Đến nay, tôi và hai em gái sau đều theo học ngành Sư phạm của Trường Đại học Vinh. Em út nay cũng đang học Trường Dân tộc nội trú tỉnh.

Cô giáo Lo Thị Bảo Vy

Cá nhân tôi là chị cả cũng luôn ý thức được trách nhiệm của mình. Nhớ khi đang học lớp 2, lớp 3, có lần tôi đang thiu thiu ngủ thì nghe bố tâm sự “con là con gái đầu, là lá cờ đầu của gia đình, con phải nỗ lực cố gắng để cho các em noi theo”. Vì hoàn cảnh, tôi luôn tự nhủ mình không được phép bỏ cuộc. Tôi tin rằng, nếu mình kiên trì và nỗ lực, thì sẽ có cách để vượt qua.

Bên cạnh đó, sự quan tâm của Đảng, Nhà nước, sự tận tâm của thầy cô và niềm tin của bà con xóm láng giềng đã giúp tôi vững vàng hơn trên hành trình của mình.

bna_co-giao-lo-thi-bao-vy-va-cac-em-hoc-sinh.jpg
Cô giáo Lo Thị Bảo Vy và các em học sinh. Ảnh: PV

P.V: Trong chương trình hành động của mình, chị đã chia sẻ, “Dù kết quả thế nào, tôi vẫn sẽ tiếp tục tận tâm với nghề giáo, tiếp tục đồng hành cùng học sinh vùng khó, tiếp tục tham gia các hoạt động thiện nguyện vì cộng đồng”. Lớn lên tại vùng khó và đang công tác tại một ngôi trường còn nhiều khó khăn, điều mà chị băn khoăn nhất trong giáo dục hiện nay là gì. Theo chị, khoảng cách giữa miền núi và miền xuôi hiện nay thể hiện rõ nhất ở đâu và chúng ta cần làm gì để thay đổi điều đó.

Cô giáo Lo Thị Bảo Vy: Điều tôi trăn trở nhất là sự chênh lệch về chất lượng giáo dục giữa các vùng miền.

Ở vùng núi, nhiều trường học vẫn còn thiếu thốn về cơ sở vật chất, thiết bị dạy học. Học sinh gặp nhiều hạn chế trong việc tiếp cận công nghệ, ngoại ngữ và các kỹ năng mềm. Trong khi đó, đội ngũ giáo viên chất lượng cao cũng chưa thực sự đồng đều. Khoảng cách này thể hiện rõ nhất ở cơ hội tiếp cận tri thức và phát triển toàn diện của học sinh.

Theo tôi, để thu hẹp khoảng cách này, cần có những chính sách đầu tư đồng bộ hơn cho giáo dục vùng khó. Không chỉ là xây dựng trường lớp, mà còn phải quan tâm đến đời sống giáo viên, tạo điều kiện để họ yên tâm công tác lâu dài. Đồng thời, cần mở rộng cơ hội để học sinh vùng cao được tiếp cận với công nghệ, ngoại ngữ và những kỹ năng cần thiết trong thời đại mới.

bna_nu-giao-vien-tre-tuoi-la-dai-bieu-quoc-hoi.jpg
Cô giáo Lo Thị Bảo Vy lớn lên tại bản Văng Môn, xã Nga My, nơi vùng sâu, vùng xa còn nhiều khó khăn của tỉnh Nghệ An. Ảnh: PV

Hiện nay, tôi là Đại sứ Nhân ái của chương trình “Học cùng em”, chương trình hướng tới việc đồng hành, hỗ trợ các em nhỏ có hoàn cảnh khó khăn tiếp tục đến trường. Từ trải nghiệm thực tế trong công việc và các hoạt động cộng đồng, tôi thấy rằng, giáo dục là con đường bền vững nhất để tạo ra sự thay đổi lâu dài cho vùng đồng bào dân tộc thiểu số. Người dân tộc thiểu số hoàn toàn có thể vươn lên bằng tri thức, nếu có ý chí và được tạo điều kiện phù hợp.

P.V: Là người con của dân tộc Ơ Đu – một trong những dân tộc ít người nhất Việt Nam - sự hiện diện của chị tại nghị trường mang nhiều ý nghĩa đặc biệt. Tham gia vào các kỳ họp Quốc hội, chị muốn mang đến nghị trường tiếng nói gì của người trẻ, đặc biệt là thanh niên vùng cao, dân tộc thiểu số? Ngoài ra, chị sẽ quan tâm, kiến nghị những đề xuất gì cho đồng bào người dân tộc thiểu số, vùng sâu, vùng xa?

Cô giáo Lo Thị Bảo Vy: Trong chương trình hành động của mình, tôi tập trung vào 3 nhóm vấn đề chính: Giáo dục, phát triển vùng dân tộc thiểu số và nâng cao hiệu quả thực thi chính sách. Theo tôi, giáo dục ở vùng khó không chỉ là chuyện dạy và học, mà còn gắn với việc giữ gìn bản sắc văn hóa và nuôi dưỡng ý chí vươn lên. Tôi cũng mong tạo thêm cơ hội cho học sinh nghèo, học sinh dân tộc thiểu số có điều kiện học tập tốt hơn.

Một nội dung quan trọng khác là tăng cường giám sát việc triển khai các chính sách dành cho vùng đồng bào dân tộc thiểu số, đặc biệt là các chương trình mục tiêu quốc gia. Việc đảm bảo công khai, minh bạch, đúng đối tượng sẽ giúp nguồn lực được sử dụng hiệu quả hơn.

bna_co-giao-lo-thi-bao-vy-hien-dang-cong-tac-tai-truong-tieu-hoc-quynh-lap-a.-608f8c81a88ee15f3a19d61e92979eac.jpg
Cô giáo Lo Thị Bảo Vy là một trong những học sinh tiêu biểu của Trường PTTH DTNT tỉnh. Ảnh: PV

Tôi mong muốn mang đến nghị trường tiếng nói của người trẻ, đặc biệt là thanh niên vùng cao – những người luôn khát khao vươn lên nhưng còn nhiều rào cản. Đồng thời sẽ có nhiều ý kiến thiết thực phản ánh chân thực hơn đời sống của đồng bào dân tộc thiểu số nói chung và tiếng nói của nhân dân Nghệ An nói chung đến nghị trường.

P.V: Ở tuổi 24, chị vinh dự là đại biểu Quốc hội trẻ nhất. Tuy nhiên, bên cạnh đó, nhiều người cũng lo ngại khi chị còn quá trẻ và chưa có nhiều kinh nghiệm, vốn sống. Chị nghĩ sao về những băn khoăn trên và sẽ nỗ lực như thế nào để có thể phát huy vai trò, trách nhiệm của một đại biểu Quốc hội, với sự tin tưởng và gửi gắm của cử tri tỉnh nhà?

Cô giáo Lo Thị Bảo Vy: Tôi hiểu những băn khoăn đó là hoàn toàn chính đáng. Tuổi trẻ có thể là hạn chế về kinh nghiệm, nhưng cũng là lợi thế về sự năng động, dám nghĩ dám làm và tinh thần học hỏi.

Những ngày qua, tôi cũng thường nhận được câu hỏi rằng: “Em có cảm thấy áp lực khi tham gia ứng cử ở độ tuổi còn rất trẻ không?”. Tôi không xem đó là áp lực mà coi đó là động lực để mình cố gắng nhiều hơn.

bna_co-giao-lo-thi-bao-vy-trong-thoi-gian-tranh-cu-dai-bieu-quoc-hoi.jpg
Cô giáo Lo Thị Bảo Vy tại hội nghị tiếp xúc cử tri ở xã Tương Dương. Ảnh: CSCC

Tôi xác định mình phải nỗ lực nhiều hơn nữa, không ngừng học hỏi từ các đại biểu đi trước, lắng nghe ý kiến cử tri và tích lũy kinh nghiệm qua từng kỳ họp, từng hoạt động thực tiễn để hoàn thành tốt vai trò của mình. Ngoài ra, là một đại biểu Quốc hội, bản thân sẽ duy trì mối liên hệ chặt chẽ với cử tri, lắng nghe và phản ánh trung thực ý kiến, nguyện vọng của người dân, đồng thời theo dõi việc giải quyết các kiến nghị để bảo vệ quyền lợi chính đáng của bà con.

P.V: Từ một sinh viên mới ra trường, chỉ sau một thời gian ngắn, cô giáo Bảo Vy đã trưởng thành và vững vàng với nhiệm vụ, trọng trách mới. Trong hành trình đã qua, điều lớn nhất mà chị đã nhận được là gì? Nếu có thể nhắn gửi một điều tới những học sinh, sinh viên là người dân tộc thiểu số chị sẽ nói gì để tiếp thêm động lực cho các bạn trẻ bước tiếp trong chặng đường phía trước?

Cô giáo Lo Thị Bảo Vy: Tôi vẫn còn nhớ, khi được địa phương giới thiệu để ứng cử đại biểu Quốc hội, cảm giác đầu tiên là lo lắng. Lúc đó, tôi đã hỏi ý kiến của các bác, các chú, hỏi ý kiến của bố mẹ và luôn nhận được những lời động viên khích lệ.

Nhìn lại hành trình đã qua, không chỉ trong thời điểm tranh cử mà trước đó nữa, điều lớn nhất mà tôi nhận được chính là niềm tin của mọi người. Chính niềm tin đó đã giúp tôi trưởng thành nhanh hơn, mạnh mẽ hơn và có thêm động lực để cố gắng mỗi ngày. Tôi hiểu rằng, để xứng đáng với niềm tin ấy, mình phải nỗ lực rất nhiều.

bna_co-giao-lo-thi-bao-vy.jpg
Giáo dục là một trong những nội dung được Đại biểu Quốc hội Lo Thị Bảo Vy quan tâm. Ảnh: PV

Nếu được nhắn gửi tới các bạn học sinh, sinh viên dân tộc thiểu số, tôi muốn nói rằng: Xuất phát điểm có thể khác nhau, nhưng tương lai là do bản thân mình nắm lấy.

Đừng tự ti về hoàn cảnh của mình. Hãy kiên trì, tin vào bản thân và mạnh dạn bước ra khỏi những giới hạn. Mỗi người đều có một con đường riêng, và nếu đủ cố gắng, chúng ta hoàn toàn có thể tỏa sáng, rực rỡ theo cách của mình.

Cô giáo Lo Thị Bảo Vy